Nhóm lưu trữ: Gia Đình

Nên mua bảo hiểm cho mẹ già như thế nào

Tôi là nữ, 23 tuổi. Tôi vẫn đang đi học và có mở lớp dạy tiếng Anh tại nhà, thu nhập trung bình 7,5 triệu đồng/tháng. Có tháng cao, có tháng thấp vì còn phụ thuộc vào lượng học sinh.

Tôi ở cùng nhà với mẹ, chị gái, anh rể và hai con của anh chị. Anh rể tôi ở rể. Mọi chi tiêu trong gia đình anh chị lo hết. Tiền kiếm được tôi chủ yếu để vào tài khoản tiết kiệm của cá nhân mình, thỉnh thoảng tôi có biếu mẹ một ít. Tôi không đam mê thời trang, quần áo, mỹ phẩm, cũng không có những thú vui tiêu tiền khác nên mỗi tháng tôi vẫn cất vào tài khoản ngân hàng tầm 5-6 triệu.

Tôi muốn trích ra một khoản nho nhỏ, mỗi tháng tầm một triệu, để mua bảo hiểm cho mẹ phòng khi tuổi già ốm đau bệnh tật. Tôi đã tìm hiểu nhưng kiến thức về bảo hiểm vẫn còn khá mông lung, tôi chủ yếu chỉ thấy các gói bảo hiểm của bố mẹ mua cho con cái. Tôi không biết nên mua hình thức bảo hiểm nào cho mẹ, xin mọi người tư vấn giúp tôi.

pete-kara-6741-1458553929

Cặp vợ chồng mua được nhà nhờ 2 năm sống trong bãi xe công ty

Tính đến tháng 4 tới đây, Pete đã có 5 năm làm việc cho Google. Từ một nhân viên thời vụ, Pete hiện là người quản lý của một nhóm nghiên cứu và phát triển.

Từ tháng 1/2012 đến tháng 10/2013, vợ chồng Pete (33 tuổi) và chị Kara (28 tuổi) sống trong chiếc xe Winnebago Lesharo, mà họ gọi là mini Winnie, tại bãi đỗ xe của trụ sở hãng Google ở Mountain View, California. Họ không phải là những người duy nhất sống ở bãi đỗ xe của công ty nhưng là những cư dân sống ở đây lâu nhất.
Cặp vợ chồng đã chia sẻ với Business Insider về cuộc sống trên xe và bí quyết mua nhà của mình.Sống ở đây, vợ chồng Pete mỗi tháng tiết kiệm được 80% thu nhập, nhờ thế mùa hè năm 2013, họ đã mua được một ngôi nhà cho riêng mình. Dù có nhà nhưng họ vẫn giữ lại mini Winnie.

Tháng 9/2010, họ mua chiếc xe Winnebago Lesharo đời 1985 dài 7m với giá 1.900 USD (khoảng 40 triệu đồng), rẻ bằng nửa so với dự tính. Lúc đó, họ còn sống ở Chicago. Pete vừa hết hợp đồng với công ty môi trường địa phương còn Kara thì đang làm việc cho một trường học. Sau khi mua xe, cả hai nghỉ việc, bán tất cả đồ đạc và chuyển về sống nhờ nhà bố mẹ của Pete tại Attica, Michigan. Đây là giai đoạn họ sửa xe, để chuẩn bị cho cuộc sống toàn thời gian trên chiếc xe tại Austin, Texas.

Cả hai mất khoảng 10 nghìn USD để tu bổ mini Winnie: loại bỏ một hàng ghế hành khách để kê một chiếc giường, lắp một khu vực nhà bếp với bồn rửa, bàn ăn; thiết kế chỗ cất quần áo; thiết lập khoảng không để chứa hai chiếc xe đạp và những phụ tùng thay thế cho xe. Trên xe cũng có nhà tắm với vòi hoa sen nhưng họ hiếm khi sử dụng đến.

cap-vo-chong-mua-duoc-nha-nho-2-nam-song-trong-bai-xe-cong-ty-1

Không gian bên trong của chiếc xe được cải tạo lại, một hàng ghế được loại bỏ để kê giường

Cuộc sống trong không gian khoảng 30m giúp họ chỉ tiêu tốn mỗi tháng không đến 100 USD. Tháng 12/2010, cả hai bắt đầu tìm việc mới. Pete nhớ lại, cuộc sống lúc đó thật bất ổn bởi cả hai không có việc và chỉ có 10 nghìn USD. Thậm chí, trước khi được Google nhận vào làm việc hồi tháng 4/2011, họ chỉ còn 50 USD để vào siêu thị mua gạo và đậu. “Chúng tôi rất sợ mình sẽ không trụ nổi”.

Sau một thời gian làm cho Google từ xa, mãi đến tháng 1/2012, Pete mới chuyển về trụ sở của Google ở California. Vì không muốn chi tiêu quá nhiều và có thể tiết kiệm tối đa, cả hai tiếp tục sống trên xe. “Ngoài ra, chúng tôi cũng thích ý tưởng về hưu sớm và nghĩ nên thực hiện điều đó một cách nghiêm túc bằng việc hy sinh các tiện ích hiện tại”, Pete cho biết.

Ban đầu họ không dám đỗ xe tại khuôn viên của Google vì sợ các nhân viên an ninh ở đây không cho phép. Lúc đó, Pete vẫn còn là nhân viên thời vụ nên rất sợ bị mất việc. Sau một lần liều lĩnh, đậu xe rất lâu trong bãi đỗ xe của công ty, họ không gặp vấn đề gì nên quyết định sống luôn tại đây.

Kara sau đó xin được một công việc ở một doanh nghiệp mới mở. Cô làm thẻ thành viên ở một phòng tập, để tắm rửa cũng như dùng điện ngay tại đây. Pete thì tắm và dùng điện tại Google. Về ăn uống, Pete thường lấy thực phẩm tại căng tin của Google và chia cho vợ. Thỉnh thoảng họ cũng nấu nướng tại bếp trong xe của mình.

Chi phí tối thiểu giúp họ tiết kiệm được rất nhiều tiền. Bên cạnh việc mua bảo hiểm trách nhiệm cho chiếc xe, họ chỉ phải trả các hóa đơn điện thoại cá nhân, một ít thực phẩm và đồ uống, một vài dịch vụ giải trí. Giải trí đắt đỏ nhất đối với họ chính là đi ăn hàng và uống cocktail ở quán.

Nhờ tiết kiệm, đến tháng 6/2013, họ đã mua được một ngôi nhà trị giá 530 nghìn USD trên núi. Cả hai cho biết, mua nhà không phải là mục đích duy nhất của họ khi tiết kiệm. Trải qua một thời gian không có tiền khiến sau này cả hai luôn có ý thức tiết kiệm.

Tất nhiên, họ không có đủ 530 nghìn USD, họ phải dùng chính ngôi nhà làm tài sản thế chấp để vay ngân hàng lấy tiền mua. Ban đầu ý định của họ là đầu tư bất động sản và đem cho thuê. Mãi 4 tháng sau, cả hai mới dọn về nhà ở. Ngôi nhà mới có 4 phần, họ sống một phần và cho thuê ba phần.

cap-vo-chong-mua-duoc-nha-nho-2-nam-song-trong-bai-xe-cong-ty-2

Ngôi nhà mới trên núi và chiếc mini Winnie đỗ ngoài cửa

Có nhà mới nhưng cả hai vẫn giữ Winnie. Pete sử dụng xe khi thỉnh thoảng anh phải làm về muộn. Anh để xe ở bãi xe công ty cho đến cuối năm 2014, khi nơi đây ngày càng có nhiều nhân viên đỗ xe ở lại, anh mới mang về để trước cửa nhà. Tìm chỗ đỗ xe là nỗi ám ảnh ở San Francisco, vì thế nhiều nhân viên Google đỗ xe ngay tại bãi xe công ty cả tuần, hàng ngày đi làm bằng các phương tiện công cộng, và chỉ lái xe về nhà vào mỗi dịp cuối tuần.

Khi Google phát triển hơn, mở rộng khuôn viên hơn thì các quy định cũng nghiêm ngặt hơn. Ở đây, mọi người đều hiểu với nhau là không được đậu xe tại tòa nhà, không sử dụng vòi tắm hoa sen và sạc điện cho các thiết bị cá nhân vào buổi sáng vì đó là giờ vàng. Đó cũng là lý do khiến vợ chồng Pete chuyển về nhà mình sống.

Sống trong một ngôi nhà tiện nghi với nước, điện dùng thoải mái cùng hệ thống sưởi ấm khiến cuộc sống của họ dễ chịu hơn nhưng kèm theo là các khoản chi tiêu tăng vọt. “Vì thế chúng tôi phải cắt giảm chi phí dành cho vui chơi”, Pete cho biết và chia sẻ, dù biết trước ở nhà mình sẽ tốn kém nhưng họ vẫn bất ngờ và thấy không dễ khi trả các hóa đơn.

“Chúng tôi vẫn nhớ cuộc sống tại Winnie, nó giúp chúng tôi tiết kiệm. Đó là một không gian nhỏ, dễ dàng để gìn giữ và làm sạch. Cuộc sống di động và tiền bạc rủng rỉnh”.

Lương 5 triệu/tháng, tôi không dám nghĩ đến chuyện yêu đương

Bởi vì công ty đang khó khăn về tài chính (công ty tư nhân) nên chỉ ứng tháng khoảng 2 triệu, chính vì vậy chi tiêu cuộc sống của tôi không khác mấy so với thời sinh viên. Tôi chẳng dám nghĩ gì đến chuyện yêu đương nữa, vì mình còn chưa lo được cho mình thì lo cho ai nổi. Tôi cũng rất tích cực tìm kiếm công việc làm thêm, nhưng với những công việc kiểu như sinh viên: làm phục vụ, gia sư thì lúc còn là sinh viên tôi làm ngon lành, nhưng bây giờ không còn phù hợp vì không thể có thời gian và sức khỏe, mà cũng không rèn luyện được chuyên môn, còn làm thêm đúng chuyên môn thì còn khó tìm hơn nữa.

Bởi vì tôi mới ra trường, chưa quen biết nhiều, vấn đề ngoại giao lại hơi kém nên cũng khó tìm được việc làm thêm đúng chuyên ngành, mặc dù tôi có kiến thức tạm ổn và chăm chỉ hăng say trong công việc. Thật sự đôi khi vào chuyên mục Tiêu dùng, đọc được những câu chuyện của những người hơn mình có mấy tuổi mà thu nhập gấp 5 lần mình thì thấy rất là buồn. Không phải tự cao nhưng tôi nhận thấy mình cũng là người có ngoại hình ưa nhìn, cao ráo, nhưng trong hoàn cảnh như bây giờ tôi không dám nghĩ gì xa xôi vào lúc này cả. Viết những dòng này ra đây tôi không muốn nhận lại một sự thương hại hay tương tự vậy từ mọi người. Bởi vì là một người trẻ, có đầy đủ sự nhiệt huyết, năng lượng trong công việc, không chấp nhận số phận và có chí tiến thủ, tôi tin mình sẽ khá hơn nhưng thật sự bây giờ đang rất bế tắc, nên mong muốn có một sự đồng cảm, một sự chia sẻ và cho tôi một giải pháp nào đó từ mọi người.

Đủ điều kiện sống xa hoa, vợ chồng tôi vẫn chi tiêu bình dân

Đầu tiên, tôi xin giới thiệu, vợ chồng đều không làm sếp trong công ty, chính xác hơn tôi chỉ giữ vị trí trưởng nhóm của vài người. Cả hai chỉ làm chuyên môn đơn thuần. Vợ tôi từng học thạc sĩ về kinh tế ở nước ngoài, hiện giờ làm việc cho một công ty của Mỹ còn tôi làm việc cho một tập đoàn lớn của Việt Nam. Chúng tôi đều 34 tuổi.

Một năm, ngoài các kỳ nghỉ lễ, Tết, nghỉ cuối tuần thông thường, tôi được nghỉ phép 12 ngày. Vợ tôi có thể tự chủ về thời gian làm việc, công ty của vợ không nghỉ theo các ngày lễ của Việt Nam nhưng mỗi năm cô ấy vẫn được nghỉ phép tổng cộng khoảng một tháng (bao gồm nghỉ để đi khám bệnh, nghỉ để chăm con, nghỉ để đi du lịch…).

Tháng tư này có hai kỳ nghỉ lễ kéo dài cả ba, bốn ngày là lễ giỗ Tổ Hùng Vương và dịp 30/4. Trong khi bạn bè và rất nhiều người nô nức đi nghỉ mát và về quê thì chúng tôi vui vẻ chơi loanh quanh trong thành phố. Từ ngày vợ chồng tôi kết hôn đến giờ là 6 năm, chúng tôi chưa bao giờ đi du lịch xa trong các dịp lễ. Ngày lễ ở lại thành phố, chúng tôi cũng không đến những điểm vui chơi mà biết chắc sẽ đông người như công viên, vườn bách thảo. Thay vào đó, tôi thường đồng ý trực lễ hộ đồng nghiệp để sau đó xin nghỉ phép dễ dàng hơn. Một phần thưởng nhỏ cho tôi là tiền lương đi làm trong ngày lễ thường cao gấp đôi ngày thường. Những ngày không phải trực, vợ chồng tôi có một số kế hoạch như đưa các con sang nhà họ hàng chơi, đến nhà bạn của bố mẹ chơi hoặc chúng tôi có thể mời bạn đến nhà mình, cùng nhau nấu nướng, ăn uống, ăn xong thì tám chuyện, hát hò ngay ở nhà mình.

Bản thân mình đi làm ngày lễ, lương được cao hơn nên tôi không ngạc nhiên khi các nhà hàng dịch vụ đều tăng giá trong ngày lễ tết, bởi chính họ cũng phải trả lương cho nhân viên cao hơn bình thường. Ngoài ra, trong những ngày này, lượng khách rất đông, thời gian chờ đợi được phục vụ đủ để bạn tự nấu nướng ở nhà. Một lần đưa mấy đồng nghiệp đi ăn trong dịp 8/3, chúng tôi đã được ăn “mầm đá” trong gần một tiếng đồng hồ, nếu không vì lý do ngoại giao, tôi không dại gì ra quán xá vào dịp này.

Nếu đi du lịch xa trong những ngày lễ, bạn đừng mơ mua được vé máy bay giá rẻ hay nhận được các chương trình khuyến mãi của khách sạn. Cùng đi Phan Thiết, cùng ở một khách sạn, cùng thuê loại phòng hai giường đôi, gia đình tôi đi vào ngày 10-13/4 chỉ mất 60 USD/một đêm (chúng tôi đặt qua mạng), trong khi người bạn tôi phải mất 90/USD khi đặt phòng cho dịp 30/4. Chúng tôi đi trong dịp vắng khách nên được phục vụ rất tận tình.

Có đủ khả năng mua ôtô nhưng vợ chồng tôi vẫn đi xe máy, thậm chí là hai chiếc xe số chúng tôi mua cách đây cả chục năm vì thấy không cần thiết phải đổi xe. Ngoài ra, chúng tôi có hai chiếc xe đạp để đi lại trên những quãng đường ngắn hoặc khi có thời gian rảnh để hạn chế ô nhiễm môi trường. Khi muốn đi chơi, khi cần ăn mặc lịch sự và ngoại giao hoặc đi xa khoảng 7-8km trở nên, chúng tôi sẽ đi xe bus hoặc gọi taxi để không bị nắng.

Mặc dù đã có bằng lái ôtô nhưng tôi không mua ôtô. Tôi thấy mua ôtô là không cần thiết và lãng phí (tiền đóng phí để xe ở sân chung cư khoảng 1 triệu/tháng, các loại phí, bảo hiểm đi kèm mỗi năm cũng lên đến cả chục triệu, tiền xăng, tiền nhớt đều tốn hơn xe máy). Thay vì mua một chiếc ôtô 700 triệu, tôi đem số tiền này gửi ngân hàng, mỗi tháng lãi khoảng 4-5 triệu, quá dư để gia đình chúng tôi đi taxi. Chưa kể thời gian ngồi trên taxi, tôi có thể tranh thủ ngủ hoặc đọc sách, hoặc chơi đùa, trò chuyện với các con của mình.

Về nhà ở, vợ chồng tôi không cần ở nhà rộng, chúng tôi chỉ cần nhà của mình gọn gàng, sạch sẽ và tiện lợi. Gia đình tôi đang ở trong một căn hộ hơn 90m2, hai phòng ngủ, giá thị trường hiện nay khoảng 2 tỷ. Vì cả nhà chỉ có một mặt sàn nên rất tiện cho vệ sinh và làm sạch hàng ngày. Chung cư của chúng tôi có sân riêng, có bể bơi, có phòng tập thể thao, có công viên đi dạo. Dù công việc khá bận nhưng vợ chồng tôi không thuê người giúp việc, chúng tôi chia nhau làm để làm gương cho các con. Các con tôi một bé 5 tuổi, một bé 3 tuổi đều được làm một số việc nhà phù hợp với khả năng của các cháu như lau bàn, gấp quần áo… Để giảm thời gian cho việc nhà, chúng tôi sắm đầy đủ máy giặt, máy rửa bát.

Tôi có dùng một số đồ hiệu, loại bình dân ở nước ngoài, nhưng tôi chỉ mua giảm giá trên mạng chứ không bao giờ đi xếp hàng ở các đợt sale. Các trang phục của tôi đa số giống nhau, vì thế tôi đỡ mất thời gian chọn quần áo mỗi khi đi ra ngoài.

Nhờ biết tránh những trào lưu mua sắm của mọi người, vợ chồng tôi không bao giờ phải bon chen, cuộc sống luôn thư thái. Chúng tôi không tốn tiền cho những thứ thuộc về hình thức như tiệc cưới hoành tráng, tiệc đầy tháng, thôi nôi cho con linh đình (mấy sự kiện này chúng tôi đều chỉ làm trong phạm vi nhỏ trong gia đình, không mời khách), phương tiện đi lại, son phấn, đồ trang sức… nhưng nếu mua sắm những gì liên quan đến công việc và sức khỏe của mình thì chúng tôi luôn chọn loại tốt: dịch vụ y tế tốt, thực phẩm sạch, đệm ngủ tốt, kính râm chống tia UV…

Chọn cách sống đơn giản, trong khi có thu nhập khá (trừ thuế thu nhập thì lương của vợ chồng tôi còn khoảng gần 100 triệu/tháng), ngoài căn hộ đang ở, năm ngoái chúng tôi đã mua thêm được một ngôi nhà 3 tầng, diện tích đất 80m2 và đang cho một công ty thuê lại làm văn phòng với giá 1.200 USD/tháng.

Mỗi tháng chúng tôi vẫn để dành 50% tiền lương của mình để đầu tư mua chứng khoán hoặc nhà đất, chuẩn bị sớm cho cuộc sống về hưu sau này.